Phát ngôn & Hành động ấn tượng nhất (tuần từ 6/3 đến 13/3/2009):
Xin được “phá lệ” khi đưa ra lựa chọn cho bình luận ngắn nhất của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Dũng và bài hùng biện khá dài của nữ sinh Đỗ Lan Anh, về hai chủ đề khác nhau, trong khuôn viên khác nhau.
Sự việc tàu thám sát Mỹ USNS Impeccable và tàu Trung Quốc “đụng độ” hôm 8/3 tại Biển Đông được báo chí trong và ngoài nước rầm rộ đưa tin trong tuần qua và đó được coi như một câu chuyện thú vị trong quan hệ quốc tế hiện nay (dù không phải là sự cố đầu tiên giữa hai nước ở khu vực này).
Ví như trên Tuổi Trẻ (12/3) có bài dài của Danh Đức nhận định đó “Chỉ là chuyện “nắm gân” trên biển”. Bài báo viết: Vụ này “cũng như hai đội bóng thăm dò nhau trên sân cỏ, thấy đối phương yếu ở đâu thì xộc vào đó. Coi giò coi cẳng nhau là để chuẩn bị cho hai lãnh đạo Barack Obama và Hồ Cẩm Đào gặp nhau mà thôi. Cũng may là lần này quy mô “nắn gân” nhau nhỏ hơn nên không có ai thiệt mạng”.
Tiền Phong (12/3) có bài “nhẹ nhàng” hơn về phản ứng khá kịch liệt từ hai phía: “Cả Mỹ lẫn Trung Quốc đều viện dẫn luật quốc tế dể buộc tội bên kia vi phạm và không bên nào chịu nhận là mình sai đến mức nào”.
Còn tờ Thanh Niên (12/3) nhận định: “Tranh cãi trên đã phủ một bóng mờ lên chuyến công du của Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì đến Mỹ vào đầu tuần này”.
Vậy mà người phát ngôn Bộ Ngoại giao – dẫu biết là công việc rất khó khăn, cần rất nhiều sự tham vấn – vẫn chỉ đưa ra những thông tin đã quá quen thuộc với báo chí, công luận. Ngắn gọn và sắc sảo, đủ ý là rất tốt. Nhưng ở đây, nếu muốn truyền tải chính kiến hay thông điệp chính thức của VN về vấn đề này như thế nào, có lẽ phóng viên trong và ngoài nước sẽ phải rất loay hoay nếu muốn tìm ra thông tin mới, giá trị để chuyển đến bạn đọc…
Câu chuyện khác: sinh viên Đỗ Lan Anh có cả một bài hùng biện trước đông đảo thầy cô và bạn bè về một chủ đề còn đang nóng là “Nữ sinh và đại gia” từ vụ án mạng xảy ra trong xe Lexus, trước hết, đó là sự thách thức với chính mình. Đa số thí sinh khác chọn chủ đề “an toàn” hơn thế.
Trước khi đứng lên hùng biện, Lan Anh cũng băn khoăn rằng “Là người cuối cùng tham dự không biết phần thể hiện của em sẽ được đón nhận thế nào?“, nhưng may sau kết quả là cô đã không bị phản đối ở sân khấu nhà trường. Cũng phải thôi vì đó là điều mà khán giả cần nghe và vấn đề là cô có dũng cảm bảy tỏ quan điểm của mình hay không chứ đó không phải là chuyện chơi trội hay cố tình tạo ra “cái tôi khác biệt”.
-
Bùi Dũng (tổng hợp)
Phát ngôn & Hành động ấn tượng nhất (tuần từ 13/3 đến 20/3/2009):
Đó là nhận định đầy tự tin của Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng về tình hình kinh tế VN trong năm 2009 và thời gian tới.
Với điều đó, Chính phủ muốn đặt lòng tin vào mục tiêu tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của VN, hay tốc độ tăng trưởng kinh tế năm nay có thể xoay quanh mức 6,2%, ngay cả trong hình khủng hoảng kinh tế toàn cầu hiện nay.
Có thể nói tuần qua chính là tuần ấn tượng bởi những con số, đặc biệt kể từ khi các chuyên gia của tạp chí Anh, The Economist cho rằng tăng trưởng kinh tế Việt Nam năm 2009 chỉ đạt mức 0,3% và mức thất nghiệp là 8,2% . Con số rất khác với dự báo của Chính phủ VN như vậy có thể mang tính chất “cảnh báo” nhiều hơn.
Tuy nhiên, ngay sau khi đưa ra con số gây xôn xao đó, ý kiến từ nhiều phía đã cho rằng nó hơi u ám so với tình hình thực tế. Nếu so với những dự báo khác thì đó là mức tăng trưởng thấp đáng ngạc nhiên: Ngân hàng Thế giới (WB) dự báo từ 6,5% nay điều chỉnh xuống còn 5,5%, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) đưa ra con số mới nhất là 4,8 (từ mức ban đầu 5%).
Riêng ông Lê Đức Thúy, Chủ tịch UB Giám sát tài chính quốc gia, nói: “Năm 2008, chúng ta đạt mức tăng trưởng kinh tế 6,3%; năm nay Chính phủ đặt mục tiêu tăng trưởng bằng năm ngoái. Còn tôi chính thức nói là khó có thể đạt được mức đó. Nếu có thể đạt được khoảng 5% là tốt.
Hội đồng Tư vấn chính sách tiền tệ cũng kiến nghị Thủ tướng tính toán ở mục tiêu 5,5%, không được để dưới 5%. Có nghĩa là, nếu có những tín hiệu tích cực thì cũng là để nền kinh tế không tăng thấp hơn mức mà mình dự báo”. (Sài Gòn Tiếp Thị, 18/3)
Riêng Viện trưởng Viện Kinh tế Trần Đình Thiên lại có một góc nhìn khác. Ông cho rằng không thể thờ ơ với những dự báo tương đối bi quan của EIU, song đã đến lúc VN không cần quá quan tâm đến các con số tăng trưởng mà dành sự quan tâm đến việc làm và an sinh xã hội. “Chính những yếu tố này sẽ đảm bảo ổn định xã hội cho sự phát triển lâu dài của Việt Nam”. (VietNamNet, 17/3)



